Discussion about this post

User's avatar
danledan's avatar

Thanh thản ngồi yên chính giữa nhà

Nhìn Côn Luân khói gợn xa xa

Lúc mệt, thảnh thơi, tâm tự tắt

Không thiền, không Phật, chỉ mình ta.

Meogau's avatar

Bác chê tam đoạn luận tuy nhiên tôi thấy bài của bác cũng lấy trụ cột duy nhất là đề cao cái ta, cái tôi, những trải nghiệm, cảm xúc mang tính cá nhân. Tức là Không thể nhân bản “cái thấy”. Không thể copy “ý thức”.

Tuy nhiên theo góc nhìn của tôi, chẳng phải những cảm xúc, suy nghĩ, quyết định mà ta nghĩ là mang tính cá nhân đó đều bị ảnh hưởng từ những thứ ta từng tiếp xúc.Cụ thể là từ những gì ta đọc, ta học, ta nghe từ người khác, thâm chí là từ những gì ta ăn, uống, gen tổ tiên,… Tôi nghĩ nếu có hệ thống đủ phức tạp để mô phỏng cuộc sống thì nó cũng đủ sức để tính toán hay copy cách ta nghĩ, phản ứng dựa vào hàng tỉ tỉ đầu vào như gen di truyền, các event trong đời,… và lập trình cho nó.

Nói rộng hơn thực ra những thứ ta nghĩ là của ta, mang tính cá nhân ta cũng chưa chắc là như vậy

Nếu bác đi theo hướng suy nghĩ này thì lập luận của bác sẽ gãy

Ready for more?